Lê Hoàng Phúc — mười cửa hàng và một triết lý
Về tập này
Mười hai năm, mười cửa hàng, một triết lý không thay đổi: phục vụ một bát phở như thể đó là bát đầu tiên trong đời khách. Ông Phúc kể về quyết định khó nhất — đóng hai chi nhánh đang có lãi để giữ chuẩn — và lý do vì sao ông tin rằng quy mô không phải là thứ đáng để đánh đổi chất lượng.
“Một bát phở không ngon thì mười cửa hàng cũng vô nghĩa. Tôi thà có ba cửa hàng đúng, hơn là mười cửa hàng giống.”
Chương
Bản ghi cuộc trò chuyện
- 00:01Host
Chào mừng anh Phúc đến với Điều Để Lại. Hôm nay tôi muốn bắt đầu từ một câu hỏi mà nhiều người đã hỏi anh: vì sao chỉ có mười cửa hàng?
- 00:42Khách mời
Cảm ơn anh. Câu trả lời đơn giản — vì tôi muốn mỗi cửa hàng đều giống cửa hàng đầu tiên. Quy mô lớn hơn nữa, tôi không kiểm soát được nữa.
- 03:42Host
Hãy quay lại quầy phở đầu tiên ở Sapa Praha. Lúc đó là năm nào?
- 04:18Khách mời
Năm 2014. Tôi 28 tuổi, vợ tôi 26. Cả hai đều chưa từng nấu ăn chuyên nghiệp. Chỉ có công thức của mẹ tôi và 12.000 euro vay từ bốn người bạn.

